Chuyện mấy ông nhà thơ: một ông “nhập đồng” còn một ông bị đánh “hội đồng”

– Nhà thơ “nhập đồng” Hoàng Quang Thuận chỉ trong một đêm làm được hơn trăm bài thơ và đang đề cử Nobel Văn học !? Chưa kịp báo cáo thành tích với các thánh thì bị nhà phê bình Nguyễn Hòa chê tơi tả và bị luật sư Nguyễn Minh Tâm nghi ngờ “đạo văn”?

– Còn cái ông nhà thơ khốn khổ Ðàm Chu Văn ở Đồng Nai, bài thơ Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân của ông đã từng đăng trên báo Văn Nghệ cách đây một năm (số 16, ngày 16-4-2011) nhưng bị nhà văn trẻ Trần Thu Hằng gửi đến Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai một lá thư góp ý kiến (về việc phê bình tư tưởng và việc làm của đảng viên), trong đó có đoạn: “Cảm nhận ban đầu của tôi là bài thơ dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ để nói thay một cái cây cổ thụ, song bên cạnh đó lại thể hiện quan điểm chính trị một cách định kiến, ám chỉ khá tùy tiện”… Bên cạnh thư góp ý kiến, Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai còn nhận được một “thư kiến nghị” nặc danh xung quanh bài thơ này. Thế là Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai vẫn tổ chức cuộc “đối thoại” xung quanh bài thơ trên trong hơn bốn giờ (từ 13g30 đến hơn 17g30). Kết thúc cuộc họp, nhà thơ Ðàm Chu Văn bước ra với gương mặt bơ phờ, rồi thoắt cái biến mất. Khi liên lạc với ông thì biết ông đã về nhà. Qua điện thoại, nhà thơ tâm sự: “Thật là đáng sợ khi một người làm thơ phải ngồi giải thích mình làm bài thơ này là ý nói cái gì, câu thơ này mang ý nghĩa gì. Nhà thơ có quyền từ chối điều đó, nhưng tôi đã chịu đựng trong cuộc gọi là đối thoại này vì tôi nghĩ mình trong sáng, chân thành. Nghe chuyện này chắc bạn nào mới làm thơ phải khiếp vía. Nhưng tôi, một người làm thơ lâu năm, tuổi đời từng trải, tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục làm thơ thôi”.

Vợ mình bảo một đêm ông “làm một bài thơ” là tốt rồi, cái cây cổ thụ (của ông) đứng ở “trong hang đá” là được rồi, ai bảo đứng cạnh cái ủy ban làm gì để bị “đánh hội đồng”!

 

Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân

Tuổi ta nhiều hơn tuổi các ủy ban

bao nhiêu lượt mùa xuân về không nhớ nữa

những tòa nhà cao tầng có thể cao hơn ta nhưng vẫn cần sự che chở của ta

ta ủ rừng đại ngàn trong từng thớ cây mạch rễ

ủ thời gian trong xạc xào tiếng lá

ủ niềm vui, nỗi buồn những sớm nắng chiều mưa…

 

Sông Đồng Nai dâng tuần tự nhịp mùa

trong tầng tầng nước kia có hàng triệu giấc mơ thao thức

ta nghiêng vào sóng nước

nước tràn lên ta vô tận thời gian

nghiêng vào mênh mang

mênh mang nói với ta bằng lời của nắng

thuở nai, mễn đàn đàn ran suối vắng

“tác…tác…” gọi bạn tình náo nức nhịp rừng sôi

lặng như cây cũng muốn góp lời

có một cánh bướm trắng đang đậu trên ngực ta vụng dại và tin cậy

 

Một sớm mai thức dậy

hơi phố thị ngạt ứ lồng ngực

bằng bản lĩnh của loài tứ thiết

những cánh tay xanh cố trỗi vượt lên cao…

 

Ta phải nghe những mặn nhạt cuộc đời bên ký ức xưa bầu bạn

nơi quản lý và sản sinh những buồn vui, số phận…

những thánh nhân bên cạnh những tầm thường

chợt khát thèm một sớm mù sương

không nhìn rõ mặt người

mơ màng

hi vọng.

 

ĐÀM CHU VĂN

(Nguồn: báo Văn Nghệ ngày 16-4-2011)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: